Chuyến Đi Ngược Thời Gian Ở Long An: Một Ngày Dài Với Rio66

Mặt trời tháng Tám ở Long An luôn bắt đầu bằng một sự lười biếng khó tả. Ánh nắng vàng như mật ong rót từ từ xuống những mái nhà lợp tôn, len lỏi qua tán cây xoài, rồi đậu nhẹ trên mặt kênh phẳng lặng. Tôi, một gã trai vừa chạm ngưỡng ba mươi, tựa người vào chiếc ghế tre cũ kỹ ngoài hiên, nhấp ngụm cà phê đá đã tan gần hết. Cái nóng của buổi sớm đã đủ để làm người ta uể oải, nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một thứ cảm giác khác, một sự bồn chồn khó tả.
Đêm qua, thằng bạn chí cốt ở Sài Gòn gọi điện, giọng nó hồ hởi pha chút khích bác: “Thử ngay rio66 đi mày, tại Long An này chơi cả ngày cũng được. Biết đâu đổi đời!” Tôi cười nhạt, gạt bỏ ý nghĩ đó. Nhưng rồi, cái câu “thử ngay rio66 tại Long An cả ngày” cứ ám ảnh, như một lời thì thầm từ cõi vô định. Nó không chỉ là một trò chơi, mà dường như là một cánh cửa, một lối thoát khỏi sự tẻ nhạt đang bủa vây cuộc sống tôi ở cái vùng đất vốn bình yên này.
Tôi nhớ đến những buổi chiều vô vị ngồi đếm lá rụng, những đêm dài trằn trọc nhìn trần nhà. Chán nản. Mệt mỏi. Hay chỉ dễ dàng là khát khao một điều gì đó khác biệt, một chút gia vị cho cuộc sống vốn quá đỗi bằng phẳng. Có lẽ, đây chính là lúc để thử. Để xem cái gọi là “rio66” có thể mang lại điều gì, và một ngày ở Long An, đắm mình vào nó, sẽ trôi qua như thế nào.
Bình Minh Kéo Theo Kỳ Vọng

Quyết định được đưa ra nhanh chóng, như một cơn gió lướt qua. Tôi sạc đầy pin điện thoại, kết nối Wi-Fi mạnh nhất có thể. Dù ngồi trong căn nhà lợp ngói đỏ tươi giữa vườn cây xanh mướt, tôi vẫn cảm thấy mình đang chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu, dù cuộc phiêu lưu ấy chỉ diễn ra trên màn hình cảm ứng.
Buổi Sáng Náo Nức
Đồng hồ điểm tám giờ. Tôi mở ứng dụng. Giao diện màu sắc sặc sỡ, những âm thanh sống động của máy quay hũ, tiếng xóc đĩa từ trò tài xỉu, tất cả ập vào giác quan. Long An, với tiếng chim hót ngoài vườn và mùi rạ đốt thoảng qua, dường như lùi xa, nhường chỗ cho một thế giới ảo đầy mê hoặc. Những con số nhảy múa, những vòng quay không ngừng nghỉ. Tôi bắt đầu với một số tiền nhỏ, cẩn trọng như một thợ săn đang rình mồi. Ban đầu, những ván thắng nhỏ mang lại cảm giác phấn khích. Tôi cười thầm, tự nhủ: “Đây rồi, cái cảm giác sống động mà mình tìm kiếm.”
Từng đồng tiền ảo được nhân lên, rồi lại bốc hơi, nhưng sự hồi hộp không hề suy giảm. Tôi dán mắt vào màn hình, quên cả bữa sáng. Mẹ tôi, từ trong bếp, gọi vọng ra: “Thằng Tùng! Ăn sáng đi con!” Tôi chỉ ừ hữ cho qua, tay vẫn thoăn thoắt bấm đặt cược. Cái nắng buổi sáng gay gắt của Long An chiếu qua khung cửa sổ, làm lấp lánh những hạt bụi trong không khí, nhưng tôi không hề để ý. Mọi giác quan của tôi đều tập trung vào những biến động xanh đỏ trên màn hình.
Tôi thử sức với “quay hũ,” những biểu tượng trái cây, kim cương lướt qua nhanh như chớp. Rồi đến “tài xỉu,” phán đoán từng lượt xóc. Có lúc tôi thắng liên tiếp, tiền thưởng nhảy số, cảm giác như mình là một thiên tài, có thể đọc vị được mọi quy luật. Một chút tiền kiếm được, dù chỉ là ảo, cũng đủ làm tinh thần hưng phấn đến lạ. Tôi hình dung ra viễn cảnh đổi đời, thoát khỏi cái sự ngột ngạt của hiện tại. Có lẽ, rio66 không chỉ là một trò chơi, nó là một giấc mơ.
Buổi Trưa Lặng Lẽ Đến Buổi Chiều Mệt Mỏi

Khi đồng hồ điểm trưa, cái bụng bắt đầu réo rắt. Ngoài trời, tiếng xe máy thưa thớt dần, Long An chìm vào giấc ngủ ngắn buổi trưa. Tôi rời mắt khỏi màn hình, dụi mắt. Cảm giác choáng váng nhẹ, như vừa bước ra từ một giấc mơ quá dài. Tôi ăn vội đĩa cơm rang mẹ chuẩn bị, vị cơm mặn mặn, mùi tỏi thơm lừng, nhưng tôi ăn mà không cảm nhận được gì nhiều. Tâm trí tôi vẫn lởn vởn với những con số, những ván cược dang dở.
Giữa Trưa Nắng Chói
Buổi chiều, cảm giác hưng phấn ban sáng dần nhường chỗ cho sự lo lắng. Những ván thua bắt đầu nhiều hơn. Tiền trong tài khoản cứ vơi dần. Tôi bỗng trở nên cáu kỉnh, khó chịu. Cái nắng gay gắt ngoài kia như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi nghe thấy tiếng mấy đứa trẻ hàng xóm cười đùa ngoài sân, tiếng võng kẽo kẹt của bà ngoại, nhưng tất cả đều trở nên xa lạ. Tôi cô lập mình trong căn phòng, với ánh sáng xanh phát ra từ màn hình điện thoại.
Tôi đặt cược lớn hơn, với hy vọng gỡ gạc. Đó là một sai lầm mà sau này tôi mới nhận ra. Cái vòng xoáy của sự mất mát kéo theo hy vọng, rồi lại mất mát cứ thế tiếp diễn. Tôi như một con thiêu thân, lao vào ánh sáng rực rỡ nhưng đầy nguy hiểm. Có lúc, tôi tự hỏi: “Mình đang làm gì ở đây? Cả một ngày trời chỉ để làm việc này sao?” Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt bởi lời thì thầm: “Thêm một ván nữa thôi. Lần này chắc chắn sẽ thắng.”
Cơn khát chiến thắng biến tôi thành một kẻ mù quáng. Tôi không còn cảm nhận được sự thư thái của Long An, không còn nghe thấy tiếng gió xào xạc trên lá dừa. Thế giới thu nhỏ lại chỉ còn là những ô vuông, những con số và màu sắc. Đồng tiền ảo cứ như nắm cát trong tay, nắm chặt bao nhiêu thì càng tuột nhanh bấy nhiêu. Sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần bắt đầu xâm chiếm. Đôi mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Hoàng Hôn Và Sự Trống Rỗng

Khi Long An dần buông mình vào buổi hoàng hôn, những tia nắng cuối ngày phết lên bầu trời một màu cam tím ảo diệu. Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, nhẹ nhàng và thanh thoát. Nhưng đối với tôi, đó là tiếng chuông báo hiệu một ngày đã trôi qua, một ngày mà tôi đã dành trọn vẹn cho rio66.
Chạng Vạng Và Nỗi Niềm
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ. Cả một buổi chiều đã trôi qua trong vô vọng. Tài khoản của tôi đã cạn kiệt, không còn một đồng ảo nào. Cảm giác hối hận và trống rỗng xâm chiếm. Không phải vì số tiền đã mất, mà là vì thời gian đã trôi qua vô nghĩa. Cả một ngày dài ở Long An, một ngày đẹp trời với những cánh đồng lúa xanh rì, những con kênh lấp lánh, tiếng người cười nói, tôi đã bỏ lỡ tất cả để đắm chìm vào một thế giới ảo ảnh.
Mùi khói rạ đốt đồng thoang thoảng trong gió chiều, một mùi hương đặc trưng của Long An, bỗng trở nên u hoài đến lạ. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những con số nhảy múa. Tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi tôi vào ăn cơm tối, giọng bà ấm áp và lo lắng. “Thằng Tùng, con lại ngồi thừ ra đấy làm gì vậy?”
Tôi đứng dậy, bước ra hiên. Gió hiu hiu thổi, làm mát dịu đi cái nóng bức ban ngày. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm. Long An về đêm thật đẹp, thật yên bình. Nhưng tôi, sau một ngày dài “thử ngay rio66 tại Long An,” lại cảm thấy mình đã lạc mất một phần nào đó của sự bình yên ấy. Sự bình yên của việc sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, của việc tận hưởng những điều giản dị mà cuộc sống xung quanh mang lại. Có lẽ, đây không phải là thứ “đổi đời” mà tôi đã từng kỳ vọng. Nó chỉ là một chuyến đi ngược thời gian, trở về điểm xuất phát, nhưng mang theo một chút nặng trĩu trong lòng, một bài học lặng thầm về những gì thực sự quý giá.